Đang tải dữ liệu...

Theo những cánh thư xa

Ngày 13 tháng 7 năm 2008 0 bình luận Trương Chương Dương
Khi Nguyệt đã vào nam sinh sống, chúng tôi viết rất rất nhiều những lá thư cho nhau, tuần nào tôi cũng gọi điện vào nói chuyện với cô ấy tuy nhiên những lá thư vẫn là phương tiện mang hầu hết những tâm sự của chúng tôi. Trên mỗi lá thư, ngoài con tem dán ở góc phong bì tôi còn ghi vào mặt sau ngay vị trí đối diện với con tem những câu thơ mà sau khi viết thư xong tôi vừa ngẫu hứng sáng tác. Những câu thơ đó lúc như một dấu hiệu không thể nhầm lẫn được trên lá thư của tôi, những câu thơ này tôi không chép chúng vào cuốn sổ nào cả, một số tôi phóng tác trực tiếp mà không cần bản nháp, một số khác thì tôi ghi nháp ở đâu đó và sau khi gửi thư cho cô ấy xong tôi cũng huỷ bản nháp luôn, chính vì vậy dẫu mỗi lá thư có một bài thơ khác nhau nhưng nay thì tôi còn giữ lại không nhiều, chỉ một vài bài làm nháp trong tập học là tôi còn lưu giữ được. Sau khi chúng tôi chia tay nhau, tôi đã chép lại những bài còn lại ấy vào cuốn sổ của tôi, và nay tôi xin chép thêm một lần nữa lên blog của mình.


Kẻ ra đi tính tháng kể năm
Người ở lại đếm từng giây từng phút

»»»»»»»»

Hỡi người ơi thời gian kia lạ quá
Khi nhanh vù khi chậm chạp đi qua
Bởi vì sao? Vì khoảng cách giữa chúng ta
Quãng đường ấy, thời gian kia hai ngả

»»»»»»»»

Con tem ơi ngươi nằm nguyên một góc
Mà lạ sao chở đặng cả thiên hà
Bao dòng chữ như bao hành tinh lạ
Ngắm từ xa ta mơ ước tới gần

»»»»»»»»

Trong không gian bao hành tinh bí ẩn
Sao mắt ta chỉ thấy một mặt trăng
Một hành tinh dịu hiền nhưng xa thẳm
Ước một ngày ta tới gặp chị Hằng.

»»»»»»»»

Bồ câu trắng ....
(Đoạn thơ này đã bị nhoè và tôi không còn đọc được nữa)

»»»»»»»»

"Tháng ngày ơi sao ngươi trôi nhanh quá!"
"Thời gian ơi sao ngươi chẳng cựa mình!"
Lời than ơi sao ngươi bay bay mãi
Để cho ta phải đợi thời gian!

»»»»»»»»

Gửi lá thư đi cùng bao nhiêu hi vọng
Về tận đâu ta ghi những nỗi lòng
Phương nam đó, gần thôi những cách biệt
Xa muôn trùng sông núi và thời gian.

»»»»»»»»

Hãy cười lên! Cuộc đời không nước mắt
Nhớ ngày xưa ngày vui vẻ mà vui
Ngày ngày đến mặt trời qua cửa sổ
Xưa ta đi, nay ta bước, tương lai cười.

»»»»»»»»

Vạn ngày qua ta vui vẻ bên nhau
Sự xảy đến, thuyền bỗng rời bến cũ
Như mùa xuân mà mai vàng ủ rủ
Ý niệm ơi ta mong chẳng có mi.

»»»»»»»»

Ngày hôm nay ta bước từng bước nhỏ
Mai đến gần ta lặng lẽ quay lui.
nơi đây, mà ai ở nơi nao
Đâu còn nữa ánh bình minh xưa cũ

»»»»»»»»

Ai ra đi để ai lại hững hờ
thấy chăng ngọn gió kia vẫy gọi
Nhớ mùa thu tiếng trống trường vọng mãi
Không biết rồi thu mới có gọi không?

»»»»»»»»

Từ nơi đây cất từng bước ra đi
Bay bay mãi về nơi ánh sáng
Có biết không: gió Lào ngừng thổi
Thu chẳng sang, đông đến lại thêm buồn

»»»»»»»»

Từng ngày qua ta chờ đợi thư xa
Phút giây đó sao mà lâu đến thế
Từng tích tắc quen quen nghe não ruột
Giây phút này ta đâu muốn có mi!

»»»»»»»»

Người ra đi có nhớ người ở lại
Bồ câu bay có nhớ đường về
Hỡi ai ơi! Đừng phai theo năm tháng
Chốn quê nghèo còn có kẻ chờ mong.

»»»»»»»»

Em ngồi mà đếm thời gian
Anh ngồi nhìn tới hướng nam chờ hè.
Hè ơi nhanh tới nghe hè
Ve ơi mau đón em về với ta

»»»»»»»»

Phương xa kia nơi ngày ngày hướng đến
Nam - trung gần mà chẳng thể gặp nhau
Yêu từng lá thư, từng dòng chữ nhỏ
Thương mãi hoài những nét mực thân quen

»»»»»»»»

Ngồi ngắm trăng soi lại nhớ trăng
Nhớ hoài cái thủa suốt tháng rằm
Có em bên cạnh làm trăng sáng
Trăng của lòng anh.

»»»»»»»»

Tình yêu là những gì bất chợt
Lúc đang yêu mà chẳng biết đang yêu
Tình yêu nhẹ như sương ban sáng
Sương tan rồi mà vẫn thấy long lanh

»»»»»»»»

Những quyển sách chỉ còn vài trang cuối
Vở dày kia chỉ còn lại mấy tờ
Lá phượng xanh đang nẩy chồi màu đỏ
Giờ xa nhau đang ngắn lại từng giây
Chủ đề: Thơ của tôi, Mối tình đầu,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics