Đang tải dữ liệu...

Tiểu thuyết tình yêu của tôi

Ngày 9 tháng 9 năm 2008 0 bình luận Trương Chương Dương

Anh tự hỏi có bao giờ biển lặng
Sóng không còn và bờ cát nằm yên?


Ngày xưa, khi là sóng
Anh ước mình vươn cao
Xa mặt biển lao xao
Để được gần trăng vào mọi lúc.

Ngày xưa, khi chợt thức
Thấy mình là vì sao
Lại có những ước ao
Bởi vì sao em xa quá!

Ngày xưa, trong niềm lạ
Ta lại nghĩ xa xôi
Bỏ lại ánh sao trời
Đắm lòng nơi sông ấy.

Sông đẩy về biển lớn
Sóng chẳng hiểu nguồn cơn
Và lại vỗ nỗi cô đơn
Bởi sông xanh đùa giỡn.


Ngày xưa, khi tôi còn là con sóng vô tư chạy đùa trên mặt biển, tôi chẳng biết trăng sao và cũng không để tâm đến những dòng sông vẫn ngày ngày ùa ra biển lớn. Để rồi đến một đêm bất chợt sáng long lanh, những ngọn sóng giờ không chỉ ì oằm mà còn ánh lên những điều kỳ diệu. Và từ đó "sóng cuộn mình tiến đến những vì sao" bởi trong lòng sóng đã chợt yêu trăng sáng. Tôi chia tay với mặt biển xanh xao, để làm sao, làm mây bởi bên tôi lúc nào cũng có Nguyệt.
Rồi thời gian cùng cái duyên cách biệt, xa nhau dần và vĩnh viễn mất nhau. Tôi chia tay trong chuỗi ngày chỉ có màu nhung nhớ, biến mình thành vì sao lẻ đêm đen.

Nhiều thời gian cũng chuyển lạ thành quen, tôi thấy em trong ngàn sương lấp lánh, và bất chợt một lần anh nói: "có ngôi sao nào xa cách quá đâu em", cùng đôi bàn tay, ngón chen ngón đan xen, và từ đây Chị Hằng thay trăng cũ.
Rồi thời gian không còn được như xưa, anh với em ngược hai mùa mưa nắng, và khoảng cách bỗng làm nên trống vắng, ánh sao trời rơi rớt nơi nao.

Bởi lòng anh bỗng chẳng được thanh cao, làm ánh sao sà vào dòng sông biếc, chỉ biết thương biết đâu rồi hối tiếc, dòng sông xanh nào ngờ nghệch ngây thơ. Ta làm sao cho học chữ ngờ, dòng sông ấy còn tựa những bờ vai khác.
Rồi chơ vơ trong chuỗi ngày đi lạc, sông phũ phàng đưa ta lại biển xa. Lại một mình và với một mình ta, là con sóng đi tìm bờ xa khác.

Chủ đề: Nhật ký của tôi, Thơ của tôi, Mối tình đầu, Mối tình hai,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics