Đang tải dữ liệu...

Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi! - Chương 4: Kẻ thù trở về

Ngày 23 tháng 4 năm 2012 0 bình luận Trương Chương Dương

...Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ của hai chị em cháu đến bao gìơ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!
...

Tôi đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của ngày hôm qua vẫn còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm việc của mình, tôi buột miệng hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lại, có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi chúng là gì, vì lúc đó, hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi hát hò gì đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao giờ tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên mình thôi. Và đặc biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do chính.

Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự dưng tôi thấy hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho mà xem.
- Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? - Cậu ta nói mà ngắt quãng liên tục chỉ vì vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.
- Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi xử cậu đó.

Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần chết đứng.
- Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi chuyện sếp hát dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?
- Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm nghị.
- sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo, ai ngờ, gặp đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công suất lan tin cho cả tổng công ty. Hì… cũng may là chẳng ai tin.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như tôi mà lại có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một đích ngắm lớn của khối nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người nói với tôi thế mà.

- Sếp, thế nào rồi ạ?
- Thế nào là thế nào?
- Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe cậu ta nói mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.
- Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.
- Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em cá là sếp và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. – Cái thằng này. Cứ như là cái gì nó cũng biết ý. Nó đúng là cái thằng dày dặn tình trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.
- Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.
- Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!

Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái – Thành Đức. Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập tức, hoa hồng đính kèm thiệp “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được 3 ngày thì tôi đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống tôi gửi đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa chẳng phải là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp nó đính kèm vỏn vẹn mấy dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng. Bị dị ứng đó!”

Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi sáng thức dậy, công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là vớ lấy cái điện thoại và hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm, trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát óc để có đc một tin nhắn thật hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi nhận đc một cái mặt cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ của hai chị em cháu đến bao gìơ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!
Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã thất bại, nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Trúc kia, đừng tưởng nó là “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”!

- Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước em còn chưa ăn đc gì nhiều mà!
- Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng được. Vậy lại chỗ cũ hả anh!
- Ừ.
- Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi chưa kịp nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc nc điện thoại gần một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy chỉ nói chuyện đc dăm ba câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn” đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!

Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:

- Chú gọi cháu có chuyện gì?
- À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
- Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!
- Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú ko?
- Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa. - Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
- Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé!

Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ ko dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.

Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!

Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ mà.
- Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu có đợi thêm con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”
- À ko! Anh cũng vừa tới thôi!
- Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em phải quay ngược đường phi xe đến trường đón nó.
- Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt nhìn tôi, trời ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó chứ, tôi ko có lòng tốt đó đâu.
- Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời cháu mà! – Tôi cố làm nó phải dơ mặt.

- Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ ko hài lòng.
- Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới bảo là trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. - Vậy có nghĩa là chú ko hài lòng khi có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú buồn vì mất công mời mà cháu lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi những gì con nhỏ đó nói.
- Chú… chú ko hề có ý đó!
- Ai biết đc!

- Thanh Mai!... Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! – Trêu ư? Nó ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi đã dâng lên đến não nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy của con nhỏ đáng ghét kia. Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà. Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.
- Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn mời cháu đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là cháu thích ăn mấy món ở đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko thèm tới.
- Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có dạ!

Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời đánh – kì đà cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi sau nó có thần hộ mệnh là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm nay nó ko có ở đây thì tôi đã có thể chuyện trò vui vẻ với Thanh Trúc rồi. Ôi sao ông trời chả thương tôi vậy, sao cứ cho con nhỏ ám quẻ tôi suốt thế!

Chủ đề: Truyện đọc,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics