Đang tải dữ liệu...

Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi! - Chương 11: Ôi cô bé của tôi

Ngày 30 tháng 4 năm 2012 0 bình luận Trương Chương Dương

..“Cốc”
- Á! Sao anh đánh em? – Cô ấy xoa chán phụng phịu.
- Em có chịu học hành tử tế ko vậy? Học thế này sao mà hiểu đc gì!
- Em ứ thèm học nữa! Anh đánh em đau thế! Em ứ thèm học nữa! – Cô ấy giận dỗi giơ tay chỉ vào cái vết đỏ hơi sưng ở chán!
- Thôi anh xin lỗi mà! Anh thương! Nhưng em phải chịu khó học chứ!
- Ứ chịu!

Tôi đi làm từ sáng cho đến chiều. Trong khi đó, Thanh Mai sáng thì tới lớp, chiều thì cúp học thêm. Thời gian đó cô ấy đến nhà tôi, ko xem phim thì cũng ngủ, ko ngủ thì vào phòng tôi nghịch ngợm, trang trí lung tung và đảm bảo sẽ mở nhạc, leo lên giường tôi và nhảy ầm ầm. Cô ấy bảo là thích cái giường tôi lắm, êm mà lại ko bị lún mỗi khi cô ấy nhảy nhót và giải trí. Tôi nghĩ chả mấy mà tôi phải thay giường mới!

- Anh về rồi à? – Cô ấy hễ cứ nghe thấy tiếng xe tôi từ ngoài cổng là y như rằng dù ở bất kì đâu cũng sẽ phi như bay ra đón tôi ở phòng khách và câu đầu tiên luôn là “anh về rồi à”, đính kèm là một nụ cười tươi rói khiến bao mệt mỏi của công việc trong tôi như tan biến hết.
- Ừ - Rồi ngay sau cái gật đầu là thể nào tôi cùng choàng tay ôm lấy cô ấy. Tôi nhớ cô ấy lắm chứ. Tại cô ấy thoả thuận: khi tôi làm việc thì ko đc nhắn tin tán gẫu với cô ấy, phải chăm chỉ làm việc để kiếm thật nhiều tiền sau này còn đủ tiền rước cô ấy về mà nuôi. Thế nhưng cô ấy cũng ghê gớm lắm, ôm thì cho tôi ôm thôi chứ hễ tôi mà lân la thơm lên má hay là lên cổ là y như rằng cô ấy kéo tay tôi ra ngay và khoanh tay trc ngực, cái môi bặm lại, đôi mắt nhìn tôi nghiêm nghị: “Cấm đó!” Những lần như thế tôi giống như đứa trẻ biết lỗi phải đứng khoanh tay trc mẹ! Ừ, mà tôi thấy cô ấy có nhiều điểm giống mẹ tôi lắm! Ôi tình yêu của tôi, yêu thế ko biết!

Nhưng ngay sau khi tôi trở lên phòng là y như rằng cô ấy sách cặp chuồn về lúc nào ko biết. Và thể nào cũng để trên bàn một mẫu giấy nhắn: “Anh yêu, chịu khó trải lại ga giường giùm em ná; hôm nay nhỡ tay em làm vỡ mất một cái cốc rồi!” Hay “Anh ơi em xin lỗi, cái điều khiển ti vi em chót làm rơi thế là ko điều khiển đc nữa! Anh đừng giận em ná! Yêu nhiều lắm! Chụt chụt!”. “Em ko bít gì đâu, cái loa đang chạy tự dưng tịt” và sự thật là cái dàn loa bị hỏng do mở volum quá lớn!

Và buổi tối là lúc chúng tôi trở thành thầy và trò thực sự. Cô ấy đúng là rất kém, nhất là môn toán. Cũng may toán là lĩnh vực cực đỉnh của tôi. Cô ấy những lúc bình thường thì đáng yêu lắm, nhưng lúc học thì tệ ko gì bằng. Trong khi tôi thao thao bất tuyệt giảng bài thì cô ấy hết nghịch tóc lại vẽ nhăng vẽ cuội, hết ngủ gà ngủ gật lại say sưa ngắm tôi.

“Cốc”
- Á! Sao anh đánh em? – Cô ấy xoa chán phụng phịu.
- Em có chịu học hành tử tế ko vậy? Học thế này sao mà hiểu đc gì!
- Em ứ thèm học nữa! Anh đánh em đau thế! Em ứ thèm học nữa! – Cô ấy giận dỗi giơ tay chỉ vào cái vết đỏ hơi sưng ở chán!
- Thôi anh xin lỗi mà! Anh thương! Nhưng em phải chịu khó học chứ!
- Ứ chịu!
- Thôi mà! Thương nè thương nè! – Những lần như thế tôi phải giở chiêu “mật ngọt chết ruồi”. Tôi phải kéo đầu cô ấy lại và thơm nhẹ lên chỗ đau đó và thì thầm bên tai: “Yêu lắm cơ! Nhưng phải học chứ! Có thế mới yêu hơn chứ! Học đi, tí anh cho đi ăn kem”.

Hiệu quả tức thì đó. Mỗi khi tôi giở chiêu đó là y như rằng cô ấy lại ngoan ngoãn ngồi học bài, lắng nghe mọi lời tôi giảng dù tôi giảng 10 thì cô ấy chỉ hiểu 1,2. Nhưng thôi còn hơn là ko biết tí gì!

Tối thứ 7 là lúc tôi và cô ấy tự cho phép nhau có một ko gian riêng cho tình yêu. Cô ấy ko bao giờ chịu đi ô tô mà toàn bắt chúng tôi phải đi bộ. Cô ấy rất thích nằm bàn tay tôi và kéo chạy trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp chiếu xuống. Hay một tay nắm lấy bàn tay tôi một tay vịn vào cánh tay chắc khoẻ của tôi và tực đầu vào rồi dạo bước đi bên tôi. Những lúc như thế tôi luôn thấy lòng ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.

- Anh ơi! Mình đến “Khoảng lặng” đi! – Tôi khẽ gật đầu siết chặt bờ vai cô ấy hơn. – Nhưng em mỏi chân rồi! Anh cõng em nhé!

Và thế là trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp, có một anh chàng cao lớn cõng một cô bé với mái tóc buộc bổng khẽ bay trong gió. Cô bé với nụ cười trên môi và đôi mắt vẫn luôn sáng ngời. Cô bé có trái tim đang đập cùng một nhịp đập với chàng trai.

Chúng tôi đến quán “Khoảng Lặng” khi đồng hồ đã điểm 9h, có nghĩa là chúng tôi chỉ còn khoảng 30 phút ở bên nhau nữa thôi. Quán giờ này đã hết khách, chúng tôi là vị khách tiếp theo và cũng là duy nhất. Cà phê “Khoảng Lặng” giờ đối với chúng tôi, nó là “Gạch nối tình yêu” và cũng là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi. Thanh Mai vẫn với cái thói quen chống tay lên cằm nhìn ra cửa kính, ngoài kia thiên nhiên trc ánh sáng đèn ko còn căng đầy sức sống nữa, nhưng lại mang một vẻ huyền bí đến lạ kì.

- Anh ơi! Sau này nếu mình cưới nhau mình sẽ tổ chức đám cưới ở bãi cỏ này nhé!
- Ừ! Nhưng chỉ sợ lúc đấy ko còn bãi cỏ này nữa thì sao!

-Trừ khi “Khoảng Lặng” ko còn nữa! – Chúng tôi giật mình bởi tiếng bà chủ quán. Khẽ đặt đồ uống của chúng tôi xuống bàn, bà ấy mỉm cười nhìn chúng tôi. – Tôi biết hai cô cậu! Và biết cả mối tình của hai người! – Bà ấy lại mỉm cười. - Đừng cho tôi là bà già nhiều chuyện! Nhưng chuyện tình của hai người cũng nhiều éo le lắm đấy! Để giữ đc hạnh phúc phải biết đến chữ “nhẫn” và lòng vị tha. Chúc hai cô cậu ngon miệng, những vị khách quen đáng mến của tôi! – Bà ấy lại nở nụ cười đầy hiền từ những cũng vô cùng bí hiểm, huyền bí y như những gì bà ấy vừa nói với chúng tôi. – À, nếu khi nào hai người lấy nhau, nhất định tôi sẽ dành bãi đất này cho hai người tổ chức đám cưới! Coi như là quà mừng! - Bà ấy đã đi vào trong bỏ lại chúng tôi với một mớ những suy nghĩ khó hiểu và lộn xộn.

Đã đc gần 3 tuần kể từ lúc tôi là thầy giáo của Thanh Mai. Kể ra thì cũng thấy mình có năng khiếu làm thầy, Thanh Mai trc những gì tôi truyền đạt và kèm cặp, cô ấy tiến bộ trông thấy. Những bài tập lý, hoá, đặc biệt là toán cô ấy đã có thể tự mình giải hết trong sách giáo khoa, còn sách bài tập và nâng cao vẫn phải nhờ đến ông thầy đẹp trai là tôi. Hôm nay là thứ 7, đáng lẽ ra là chúng tôi định đi chơi đó, nhưng vì trời mưa, thời gian cũng chẳng còn bao lâu nên chúng tôi quyết định ở nhà học. Gìơ đây thay vì cứ phải thao thao bất tuyệt giảng bài và chữa bài trong khi cô ấy cứ ngây người ngắm tôi thì đổi lại, cô ấy cứ mải miết với đống bài tập, còn tôi thì lại đc thể ngắm thật kĩ, thật lâu cô ấy. Nhìn đôi mắt đăm chiêu vào đống bài tập, cái chán khẽ nhăn lên và đôi lông mày nhíu lại mỗi khi vướng ở đâu đó trong bài tập rồi thể nào cũng dãn ra ngay, cùng với ánh mắt sáng long lanh và nụ cười mỉm một mình. Cái môi căng mọng, nhìn ngắm mà tôi chỉ muốn cắn vào thôi nhưng lúc này tôi mà làm thế thì chắc chắn tôi sẽ bị ăn nguyên một cú đấm hay bất kì một vật thể lạ nào trên bàn.

Đồng hồ đã chỉ 9rưỡi, mà ngoài kia trời vẫn mưa tầm tã.
- Anh ơi tối nay em ngủ ở đây nhá!
- Hả?
- Mưa thế này em ko về đâu! Với lại mai là chủ nhật mà!
- Anh đưa em về mà!
- Nhỡ chị Trúc nhìn thấy thì sao?
- Vậy anh gọi taxi cho em!
- Ứ! Đằng nào mẹ cũng ko có ở nhà, mỗi chị Trúc thôi, mưa to thế này em gọi điện về nói ngủ nhà bạn!
- ….
- Em muốn ngủ ở đây! Em muốn ngủ trên giường của anh!
- Hả? Nhưng… em… anh…
- Sao anh cứ ấp úng mãi thế? Anh ko thích em ngủ lại à?
- Ko phải! Nhưng…. Anh sợ…
- Sợ gì chứ! Em còn ko sợ thì anh sợ gì! Thôi quyết định vậy ná! Đi ngủ thôi! – Nói rồi cô ấy cất chồng vở trong khi ruột tôi đang nóng như lửa đốt! Tôi ko biết phải xử sự sao đây! Mọi chuyện sẽ trở lên rất tệ hại. Ôi ko đc! Tôi ko đc phép làm như vậy, ko đc phép xúc phạm đến cô ấy! Cô ấy vẫn còn quá ngây thơ và chưa hiểu hết đc việc mình làm!

- Thanh Mai! Anh nghĩ chúng ta chưa thể ngủ với nhau đc! Dù chúng ta rất yêu nhau! Em hiểu ko? – Tôi nói trong khi đó Thanh Mai cứ tròn xoe mắt nhìn tôi, rồi bất thình lình cô ấy cầm quyển vở trên tay đang đưa dở vào cặp khẽ đập lên đầu tôi:
- Này! Anh đang nói vớ vẩn gì vậy? Cái gì mà ngủ với nhau hả? Ai bảo là em ngủ với anh?
- Ơ…vậy sao em bảo là muốn ngủ trên giường anh!
- Vâng!... Nhưng ko có ngủ cùng anh!
- Vậy anh ngủ đâu?
- Hì! Ngoài phòng khách và trên ghế sôfa!
- Hả?

Thế đấy, bây giờ thì tôi phải nhường cái giường yêu quý của mình cho “em yêu”, ra ngủ ở ghế và ko đc quyền kêu ca. Gìơ tôi mới biết thêm một điều: “Khi yêu cũng thật khổ! Người yêu đã quyết định cấm đc quyền thay đổi!”.
Cả đêm phải nằm ngủ trên ghế sofa khiến tôi đau ê ẩm lưng. Vừa tỉnh giấc, tôi đã cầm gối ngó qua phòng mình xem “công chúa” của tôi thế nào. Nhưng vừa mới mở cửa nhìn vào tôi đã chẳng thấy cô ấy đâu. Lạ thật, ko ngờ chủ nhật mà cô ấy có thể dậy sớm thế. Nhớ lại mỗi sáng chủ nhật đèo cô ấy đi ăn thì cứ phải chờ dài cổ, trong khi đã phải đánh thức cô ấy dậy ít nhất là 3 lần.

”Xoảng” – Âm thanh vang lên từ dưới bếp. Biết chắc là cô bé của tôi lại gặp sự cố do năng khiếu “vụng về” bẩm sinh, tôi lao như bay xuống phòng bếp. Đập ngay vào mắt tôi là cả một bãi chiến trường, nào vỏ trứng, nào cuộng rau, rải rác từ bàn ra đến bếp. Tủ lạnh mở toanh với một đống đồ ăn đã bị đảo lộn, xới tung. Và trên bếp ga là nồi nước đang sôi sùng sục, dưới đất là cái vung nồi nằm chỏng chơ. Còn cô gái của tôi nước mắt ngăn nước mắt dài với cái tay rộp đỏ, đau rát. Tôi chạy vội lại, đỡ lấy bàn tay cô ấy, khẽ thổi vào ba ngón tay rát đỏ, phồng rộp.

- Trời ạ! Có đau lắm ko?
- Ko! – Cô ấy lắc đầu mà nước mắt cứ chảy dài. Nhìn tay cô ấy tôi biết là đau lắm!
- Sao mới sáng sớm mà em đã vào bếp làm gì? – Tôi thương lắm nhưng vẫn cứ mắng cô ấy.
- Tại em muốn nấu ăn sáng cho anh! Đang đập trứng, cái nồi nói sôi em mở vung thế là bị bỏng!
- Sao em ko lót tay hả?
- Em quên!
- Thôi ko khóc nữa! Anh biết rồi!

Tôi nhẹ nhàng thoa lớp kem đánh răng lên ba ngón tay cô ấy! Nhìn đôi mắt ướt nhẹt và những vết bỏng đỏ, tôi thấy như chính mình đang bị đau. Sao cô ấy lại nấu ăn cho tôi làm gì cơ chứ! Cô ấy vụng về lắm, lại có biết nấu nướng gì đâu. Đau thế này, mà lại còn kêu ko! Đúng là cái tính ương bướng chả bao giờ thay đổi.

- Lần sau em đừng có làm mấy cái việc này nữa! Tự dưng đang yên đang lành lại vào bếp nấu nướng làm gì! – Ko hiểu sao tôi lại to tiếng mắng cô ấy,
- Em muốn nấu ăn cho anh mà! Em biết mình vụng về, ko biết làm gì cả!... Em là kẻ vô dụng! – Cô ấy lại khóc nấc lên! Tôi đâu có ý đó chứ! Chỉ là tôi lo cho cô ấy mà giận thôi. Tôi ôm cô ấy vào lòng, đưa tay đỡ cái đầu bé nhỏ dựa chặt vào bờ ngực tôi hơn.
- Anh xin lỗi! Cô bé của anh đừng khóc nữa! Nín đi mà! – Cô ấy ôm chặt tôi hơn, nước mắt đã chảy cả xuống cổ áo tôi. Rồi tiếng trách móc nho nhỏ vang lên: “Em ghét anh lắm! Ghét lắm!”. Tôi biết là cô ấy ko ghét tôi đâu mà! Ừ mà sao tôi ngốc thế, cô ấy đang muốn thể hiện tình yêu cho tôi mà! Sao tôi lại mắng cô ấy chứ! Cô ấy ko đảm đang, cô ấy vụng về nhưng chỉ cần mỗi việc cô ấy làm chúng chứa đựng đầy tình cảm dành cho tôi là đc. Tôi khẽ kéo tay cô ấy ra, lấy thế hôn lên chán và tìm đường đến bờ môi hồng của cô ấy.

Bất thình lình.
- Thôi chết! Nồi nước trên bếp! - Thế là cô ấy đẩy phắt tôi ra và lao vào phòng bếp, bỏ tôi ở lại chưng hửng với nụ hôn hụt!

Chúng tôi đến “Khoảng Lặng” để ăn sáng bởi Thanh Mai bé bỏng của tôi kết món sữa chua và bánh mì ốp la lắm mà. Đồ ăn đã bày sẵn ra bàn, việc đầu tiên cô ấy làm mỗi khi ăn sáng cùng tôi đó là tặng tôi một nụ cười chúc ngon miệng tươi rói. Đó là gia vị món ăn ngon nhất mà tôi từng biết. Hôm nay cũng vậy, cô ấy nhìn tôi mỉm cười thật xinh, hai cái ma căng ra, ko có lúm đồng tiền nhưng nhìn duyên và yêu lắm. Hàm răng đều và trắng, tuy ko có răng khểnh nhưng hé lộ ra từ đôi môi hồng căng mọng khiến chúng trở nên đẹp vô cùng và cũng thật là duyên. Nhưng hơn cả đó là đôi mắt sáng ngời, long lanh khi cười. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về cô ấy, cái vẻ bề ngoài mà trong mắt tôi là vô cùng đáng yêu và xinh đẹp; cái tâm hồn tuy trẻ con, mong manh và tinh quoái nhưng ẩn náu và chứa đựng những nét đẹp hơn hẳn những người con gái khác mà tôi từng biết. Là sự chân thành, mạnh mẽ và có chút hoang dại. Là một chút kì bí, và cả những điều sâu sắc nữa.

Thanh Mai xiên miếng bánh mì lên, nhưng đôi mắt cô ấy chợt nhíu lại. Tôi liếc nhìn sang tay phải cô ấy. Vết bỏng đã phồng rộp và căng mọng nước. Tôi biết cô ấy đang đau. Tôi khẽ đỡ lấy cái xiên rồi xiên lấy miếng bánh mì khẽ cười:
- Há to nào em yêu! – Cô ấy mỉm cười, há cái miệng to tướng đón lấy miếng bánh mì từ tôi và vẫn cái kiểu nhai nhồm nhoàm một cái ngon lành. - Mồm em to thật đấy. – Hút chụt một hụm sinh tố cô ấy cười toe. – Đâu có, tại dạ dày em to đấy chứ!.

Nhìn Thanh Mai ăn đó là một sở thích của tôi. Cô ấy khác hẳn những người con gái khác, chẳng lấy đâu xa chính là chị gái Thanh Trúc của cô ấy. Trong khi Thanh Trúc rất giữ ý tứ trong việc ăn uống, điều đó tạo nên vẻ thanh lịch cho cô ấy, nhưng với Thanh Mai, cô ấy coi việc ăn uống ko phải là sự trình diễn. Cô ấy ăn hết mình với sự ngon miệng của món ăn đem lại, có thể cô ấy vô duyên nhưng cô ấy biết trân trọng công sức mà người nấu bỏ ra. Đó hẳn là điều mà ko mấy những cô gái “lịch sự” trong ăn uống có đc!


Loáng một cái thời gian một tháng đã trôi qua. Mẹ tôi và mẹ vợ tương lai đã trở về sau một tháng đi chơi đầy vui vẻ. Còn chúng tôi thì buồn rười rượi, bởi họ về đồng nghĩa với những ngày tháng đc ở bên nhau thật nhiều của chúng tôi ko còn nữa. Chúng tôi lại phải quay trở về với hoạt động tình báo “10h đêm”!

Tôi vừa đi làm về mẹ đã bắt tôi ngồi xuống nói chuyện. Ko biết có việc gì mà mẹ tôi có vẻ vui lắm. Chắc là dư âm của đợt đi chơi Sài Gòn vẫn còn.
- Có chuyện gì quan trọng ko mẹ?
- Sao lại ko, là chuyện hệ trọng của cả đời con đó! - Mẹ tôi nói đến đây tôi đã linh cảm có điều sắp sảy ra với chúng tôi rồi.
- Là sao vậy mẹ?
- Còn sao với trăng gì. Mẹ và bà Thanh vừa đi xem bói về. Năm nay là năm tốt để dựng vợ gả chồng với cả con và Thanh Trúc đó. Thật may bà Thanh cũng ưng ý con lắm. Bà ấy còn khen con dữ hơn cả mẹ khen Thanh Trúc ý. Hai người bọn mẹ quyết định rồi, trong năm nay sẽ tổ chức đám cưới cho hai con.
- Dạ?

Chủ đề: Truyện đọc,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics