Đang tải dữ liệu...

Đến khi nào ta lại yêu

Ngày 17 tháng 12 năm 2008 0 bình luận Trương Chương Dương

     Thêm một ngày, mình ta với mình ta
     Không hẹn hò, chẳng cà phê và đàn đúm
     Nào ta phải một mình cô đơn lắm
     Mà chỉ buồn, và không muốn hẹn ai.

Nhiều khi vắng, lòng lại trách ai hoài
Bởi cô đơn, không bờ vai chia sẻ
Mà cứ mỗi một phút giây vắng vẻ
Lại tắt phone, ngồi lẻ bóng mình ta.

Hỡi em ơi!
     Tưởng như gần mà lại hoá rất xa
     Dẫu khi ấy hẹn đầu ta hoà hợp
     Dù câu chuyện dẫn cùng nhau rất khớp
     Và tim anh nhịp đập thoáng lạc dòng.
     Nhưng hẹn rồi tất cả biến hư không
     Anh chưa thể mở lòng thêm lần nữa.

Nếu hỏi tại sao. Anh đâu nào biết được.
Thấy lòng này không phải bắc băng dương
Cũng buồn nhiều, thiếu vòng tay thương mến.
Thế mà khi cảm nhận tình yêu đến
Chỉ xa nhìn, rồi lẳng lặng quên đi.
Lòng tự nhủ: chỉ vì chưa đến lúc.

     Và tất cả cứ như là điệp khúc
     Nếu mỗi người một đoá hoa hạnh phúc
     Đã qua rồi, anh bước giữa vườn hoa.
     Tình yêu đến, tình yêu lại đi qua
     Chỉ còn anh và muôn vàn mâu thuẫn.

Tất cả trôi đi, lòng nhủ lòng kiên nhẫn
Lòng lại nhủ lòng hạ tiêu chuẩn trái tim.
Chỉ mong sao ở cuối cuộc kiếm tìm
Anh sẽ thấy một người em hạnh phúc!

Từ 14/12 đến 17/12 năm 2008

Chủ đề: Nhật ký của tôi, Thơ của tôi, Lãng mạn tình yêu,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics