Đang tải dữ liệu...

Anh trai em gái - Phần một - 19. THẤT NGHIỆP

Ngày 26 tháng 7 năm 2012 0 bình luận Trương Chương Dương
Mới về quê. Hôm mẹ đi trời đổ mưa. Lúc tiễn mẹ không có An An.

An An sợ nhất là không kìm được nước mắt.

An An cũng buồn hồi lâu vì không có mẹ, sau được người yêu chăm sóc nên mau chóng tươi tỉnh trở lại.

Liêu đúng là chàng trai không tồi, An An nghĩ. Cô ngồi ở quầy rượu quán Địa Đàng, vẫn uống món Coca ưa thích và nói chuyện phiếm với Chàng Béo, trong khi Liêu đang điều khiển đám người quay cuồng giữa sàn, phô diễn thân hình tuyệt đẹp bằng những cú lắc điệu nghệ. An An nhìn bờ mông rắn chắc của Liêu đang lắc theo tiếng nhạc, bất giác nghĩ đến cảnh tượng lúc hai người làm tình với nhau.

Liêu vẫn điều khiển đám người đang quay cuồng, trong khi An An chỉ chú ý đến cặp mông của anh.

Liêu Văn Đạo cúi đầu, lắc người thep tiếng nhạc, bỗng nhận ra An An đang nhìn mình vẻ ngưỡng một, liền nảy ra ý định trêu cô. Và An An nhìn thấy Liêu huýt sáo với một cô gái trong đám đông đang nhảy, không khí sàn nhảy bỗng dưng sôi đông hẳn. Liêu Văn Đạo nhún vai, liếc nhìn về phía An An, vẻ đắc ý.

An An không nói gì, đột nhiên quay người quàng tay ôm cổ Chàng Béo bên cạnh, nháy ra hiện muốn chạm cốc với anh, trong khi đưa mắt nhìn Liêu với nụ cười đắc thắng, mặt tỉnh khô.

Chàng Béo nói: “An An, chiêu trả đũa của em thật lợi hại!”. Sau đó hai người chạm cốc với nhau.

Liêu Văn Đạo giả bộ choáng ngất làm An An cười nghiêng ngả.

Quán Địa Đàng có một hành lang dài, trên tường hành lang có treo tờ áp phích cỡ lớn. Còn nhớ lúc mới quen Liêu, anh thường đưa cô đi qua cửa này (trước đây họ đi cửa sau cho tiện), chỉ vào tờ áp phích nói: “Tôi đấy!”.

Tờ áp phích vẽ người đàn ông đội mũ lưỡi trai, cúi đầu, chăm chú chơi đàn. Bên trên còn có câu quảng cáo: Seven - Nhạc công hạng nhất, âm nhạc thượng hạng. Phía dưới còn ghi tên những sư phụ Liêu đã “thọ giáo” ở Thâm Quyến. Còn tờ kia là của Chàng Béo, mũ đen, kính gọng đen, ánh mắt ngạo nghễ, hút hồn.

Nói gọn lỏn hai chữ: “Tôi đấy”. Liêu Văn Đạo rảo bước đi vào phòng lớn, dáng bộ đắc ý, ánh mắt dường như đang nói: Tôi thấy cái đó chẳng có gì đặc biệt, chẳng qua là nhân thể chỉ cho cô”.

Lúc đó, An An và Liêu mới quen được một ngày, hai người vẫn còn lạ lầm, đều muốn thể hiện bản thân và coi thường đối phương. Liêu sợ An An cho rằng mình làm quen với cô chỉ vì cô đẹp. An An lại sợ Liêu cho rằng mình thích nghề nghiệp của anh.

Hai người đều không muốn che giấu, đều cố làm cho đối phương hiểu tình cảm của mình là chân thật, không hề có ý giễu cợt. Cho nên khi Liêu nói công ty đã làm áp phích quảng cáo cho riêng anh, An An tỏ ra lãnh đạm, chỉ liếc mắt qua, ậm ừ ra vẻ không quan tâm. Nhưng sau đó, nhân lúc Liêu làm việc, cô lại mượn cớ đi vệ sinh, chạy ra hành lang đọc kỹ lời giới thiệu trên tờ áp phích, cảm thấy rất hài lòng.

An An cho rằng chỉ những người có tài thực sự mới được làm áp phích quảng cáo, thầm nghĩ, người này sẽ là chồng ta. Nhưng cô không bao giờ thể hiện sự ngưỡng mộ của mình trước mặt anh.

Ít lâu sau, khi có mấy đứa bạn học đến quán Địa Đàng, An An cố tình đưa họ qua hành lang, làm như vô tình chỉ tờ áp phích, nói: “Đây là Liêu Văn Đạo”.

Nếu có cô bạn nào khen: “Ồ, đẹp trai thế!”, cô liền quay đi tỏ vẻ không quan tâm, như muốn chứng tỏ đối với cô, người này chẳng có gì ghê gớm.

Bạn không thể nói tình yêu là hư vinh.Khi bạn khẳng định bạn không màng tới hư vinh, bạn khó thoát khỏi một sự thực, đó là bạn đang nói dối.

Có tin nhắn của Hà Tặc, An An liền tắt máy, không thèm xem. Liêu rất hiếu kỳ, hỏi chuyện gì vậy, An An đưa luôn máy cho Liêu. Sau khi đọc tin, Liêu nói: “Chẳng lẽ người ta ngày nào cũng chỉ nhắn chuyện cười cho em?”. Liêu tỏ ra bình thường nhưng giọng nói vẫn lộ vẻ giễu cợt cố giấu giếm.

An An cau mày giật điện thoại trong tay Liêu, nhìn mẩu tin nhắn: “Luật hôn nhân mới nhất của quốc đảo nào đó quy định cấm phụ nữ mặc áo nịt ngực, cấm đàn ông mặc quần lót. Theo giải thích của các chuyên gia, nếu phụ nữ mặc áo nịt ngực sẽ phạm tội quyến rũ đàn ông, đàn ông mặc quần lót là phạm tội tàng trữ súng”.

“À, một người bạn”. An An nói, xoá mẫu tin, cô không định giải thích thêm; giải thích nghĩa là thanh minh, cô chẳng có gì phải thanh minh cả.

Hôm họ quen nhau suýt xảy ra chuyện tình một đêm, cho nên thuỷ chung và trung thành là trở ngại lớn nhất, là từ kiêng kỵ nhất họ không muốn nói đến. Khi gặp chuyện tương tự, hai người đều trở nên thận trọng.

Liêu không nói gì.

Một giờ đêm, trên đường về nhà, An An nhớ lại chuyện mẩu tin nhắn, cô sợ Liêu không tin mình. Chàng Béo đang trao đổi chuyện gì đó với Liêu Văn Đạo, An An không chú ý, hình như là bàn công việc, chỉ nghe loáng thoáng mấy từ “người da đen”, “tiếp quản”. An An mãi nghĩ về chuyện mẩu tin, không quan tâm đến cuộc trao đổi giữa hai người đàn ông.

Chưa về đến nhà, Chàng Béo nhận được điện thoại, vội vàng quay lại. Chỉ còn An An và Liêu đi bên nhau trong đêm vắng.

“Này! Chồng em giờ thất nghiệp rồi!”. Liêu nói.

“Cái gì?”. An An kinh ngạc tưởng nghe nhầm.

“Bây giờ anh thất nghiệp rồi, quán làm ăn không tốt, ông chủ dứt khoát thuê một nhạc công da đen trợ giúp. Chàng Béo ở lại, chồng em bị sa thải”.

Sau đó hai người yên lặng. Liêu thấy An An không nói gì thì rất lo, sợ cô rời xa mình. An An lại suy nghĩ rất lung, làm thế nào an ủi Liêu, nhưng không nghĩ ra được điều gì, có lẽ vì quá đường đột.

An An muốn nói cô vẫn ủng hộ anh, bất luận địa vị xã hội của anh thế nào, nhưng lại không biết sắp xếp câu nói ra sao, quyết định yên lặng đi bên Liêu, cho rằng đó là thể hiện sự tin tưởng lớn nhất đối với Liêu. Đừng dùng những chuyện vặt vãnh như vậy để thử thách tình yêu của chúng tôi; không cần giải thích nhiều, cả hai đều hiểu.

Hai người bên nhau, mỗi người một suy nghĩ, một tâm trạng.

“Có phải em đang tính rời xa anh? Đằng nào bây giờ lương anh cũng không phải 5.000”. Liêu hỏi, cố tỏ ra vui vẻ.

An An nhìn Liêu, rất muốn mắng anh, muốn nói: “Anh nghĩ tình yêu của em chỉ có vậy sao?”.

Nhưng lại không muốn giải thích nhiều, cô chi nói: “Không”.

Liêu không nói nữa, thầm nghĩ liệu mình có thực sự hiểu An An?

Dưới ánh điện, trông cô càng xinh đẹp. An An có vẻ mặt đặc trưng rất phụ nữ, rất đẹp, rất hấp dẫn. Phụ nữ? Liêu Văn Đạo bỗng nhớ ra: Phụ nữ là tổng hợp của tiền bạc và ham muốn vật chất.

Đi một lát, không biết ai nói trước, hai người đều tỏ ra vui vẻ thái quá, Liêu Văn Đạo lại cười nói thoải mái, An An phụ họa. Liêu nói: “Anh trẻ thế này đã thất nghiệp, ngày mai đến chợ lao động xem sao”, An An hùa theo: “Nhất định phải mang theo dụng cụ đánh giày để làm việc ngay”.

Cuối cùng, hai người đều nhận ra nụ cười của họ quá khiên cưỡng và kỳ quái, nó vang lên trong đêm nghe rất thê lương. Về nhà không ngủ được, Liêu kêu đói. An An bảo sẽ nấu bánh chẻo chiêu đãi và được tán thưởng nhiệt liệt. Sau đó Liêu lên mạng, An An mang bánh chẻo mua sẵn ở siêu thị, đun nước, bắt đầu nấu.

QQ của An An hiện lên, nickname của cô là Kẹo Đắng. Liêu chăm chí nhìn cái tên từng mê hoặc mình, cảm thấy những chuyện xảy ra mấy tháng nay giống như giấc mộng. Lần đầu gặp nhau, An An như một con sâu sặc sỡ, đầu quấn khăn rất đẹp, một phong cách tự nhiên, hoang dã như thảo nguyên.

An An thò đầu ra hỏi Liêu bánh chẻo có cần cho thêm gia vị không, Liêu trả lời không cần. An An lại mất hút trong bếp. Liêu thở dài, nghĩ thầm, một cô gái tốt như vậy, mình làm thế nào để mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Sự kiêu hãnh, tự tin trước đây bỗng biến đâu mất.

Liêu Văn đạo ăn bánh chẻo, nghĩ đây là bữa tối cuối cùng do An An nấu, tự dưng thấy ngao ngán.

Cái tên Kẹo Đắng bỗng nhấp nháy, có một “bạn tốt” nói chuyện với QQ của An An, Liêu Văn Đạo do dự một lát rồi kích chuột vào đó, nhìn thấy nội dung, bỗng giật mình kinh ngạc, mặt trắng bệch. “Em gái, em vẫn nợ anh một đêm!”.

Liêu nói “đùa” với An An: “Thì ra em vẫn thích chơi trò chuyện tình một đêm?”.

“Không, em không quen hẳn”.

“Vậy tại sao hắn lại đợi em? Lại còn nói nợ một đêm?”. Liêu vặn hỏi.

An An tức giận chửi bới gã khùng trên QQ, sau đó dứt khoát tắt máy, lẩm bẩm: “Chẳng phải lần đầu gặp nhau, em cũng có cuộc tình một đêm với anh sao? Người này cũng thế, hắn có ý gạ gấm, nhưng em không đồng ý, em đã cắt đứt với hắn”. An An vội giải thích, thấy mặt Liêu sa sầm, cô rất buồn. Sau đó An An bình thản xoá tên người đàn ông trên QQ nói: “Đúng là không quen!”.

“Thật khó mà hiểu em! Lúc nào trông em cũng có vẻ thơ ngây, thật thà!”. Liêu Văn Đạo cố kìm nén ghen tuông. Anh cố ép mình độ lượng với An An, nhưng miệng lại nói ra những suy nghĩ không hay; anh đã không kiểm soát được bản thân nữa rồi. An An không nói nữa, cô thực sự thấy không cần phải giải thích thêm.

Ba giờ đêm, nằm trên giường, An An hỏi Liêu Văn Đạo sau này định thế nào.

“Trước tiên, có lẽ cứ chơi cho các quán bar đã, đợi các khách sạn lớn tuyển người hẵng hay”. Liêu nói vẻ lạnh nhạt, nhưng giọng u uất.

Trước ngày hôm nay Liêu tự tin là thế, anh cảm thấy mình có năng lực, người có năng lực không đi diễn thuê. Anh cảm thấy làm vậy giống như món hàng, ngồi chờ khán giả boa tiền. Khách thích thì bảo chơi, mà toàn những bản nhạc không do mình lựa chọn, phải theo sở thích của họ, những người chẳng hiểu gì về âm nhạc. Có khi giữa đêm khách hàng móc tiền bảo đi mua thuốc lá hoặc thuốc lắc, có khác gì người phục vụ đâu. Khi khách hàng cao hứng, bảo chơi bài gì mình cũng phải nghe theo; có khi gặp kẻ ngạo mạn lúc boa tiền còn thêm một câu: “Mang về nuôi gia đình”.

Liêu nghĩ chơi nhạc cho các quán bar rẻ tiền cũng giống như gái nhà hàng. Có tiền thì tôi bán. Có điều, một người bán tôn nghiêm, một người bán linh hồn. Chẳng có gì liên quan tới âm nhạc.

Liêu cảm thấy chơi nhạc trong những quán bar rẻ tiền là sự sỉ nhục nhân cách, là hạ đẳng. Trước đây Liêu đã nói với An An, mình có chết cũng không làm như vậy. Khi nói câu đó, An An vẫn còn nhớ, Liêu đầy tự tin, đầu ngẩng cao, ngạo mạn.

Nghĩ đến lần đầu quen nhau, Liêu Văn Đạo kiêu hãnh nói với mình: “Dù sao tôi cũng là một người thuộc giới cổ cồn của thành phố này”.

An An cảm thấy rất buồn. Cô thương Liêu Văn Đạo, muốn an ủi nhưng lại sợ nói nhiều làm anh nghi ngờ. Liêu bây giờ chẳng khác gì một đứa trẻ yếu đuối.

Thật họa vô đơn chí. Đúng vào lúc này, cái gã ngớ ngẩn nào đó từng chat với cô lại xuất hiện với mẩu tin nhắn chết tiệt: “Em vẫn nợ anh một đêm!”.

Sau đó Liêu đột nhiên nói: “Hình như lần đầu gặp nhau, chúng ta cũng ngủ với nhau như vậy”.

An An không nghĩ nhiều, gật đầu tán thành. An An ngây thơ cho rằng Liêu vẫn nhớ lại hôm hai người quen nhau.

“Vậy có phải, bất luận là ai lần đầu gặp, em cũng nằm chung giường với người ta?”.

An An nhìn Liêu thầm nghĩ, cuối cùng anh đã nói ra cái gai trong lòng mấy tháng nay: Họ quen nhau từ cuộc tình một đêm, lần đầu An An làm tình với Liêu, cô đã không còn là trinh nữ. Khi phát hiện điều đó Liêu rất thất vọng, nhưng về sau cố không nghĩ tới chuyện đó nữa, suy cho cùng, ai cũng có quá khứ riêng. Liêu vẫn rất tốt với An An, vẫn coi cô như báu vật.

Nhưng bây giờ, trong lúc này, cuối cùng Liêu đã nói ra cái điều giày vò anh mấy tháng qua, An An cảm thấy tuyệt vọng, dù cô cố gắng đến mấy cũng không thoát khỏi dấu ấn “chuyện tình một đêm”. Có nghĩa cô là gái phóng đãng, chí ít cũng là người quá dễ dãi. Cô đã có chuyện như vậy, nhất định cô là người phòng đãng, bất kể hoàn cảnh lúc đó ra sao.

An An tuyệt vọng thở dài, nói: “Đúng vậy!”. Chỉ có điều câu nói đó được thốt ra yếu ớt như tiếng con mèo Sbin.

Sau đó họ làm tình với nhau, Liêu tỏ ra rất thô bạo, không chút gượng nhẹ, xong cuộc quay lưng về phía cô, lăn ra ngủ.

Trước đây bao giờ Liêu cũng để tay cho An An gối, tay kia để lên ngực cô một cách mãn nguyện, hai người đều ngủ ngon lành.

Ánh sáng bên ngoài hắt qua cửa sổ, An An nhìn ngọn đèn bàn, thầm nghĩ đã mấy lần Liêu nói với cô: “Bọ Con, nhất định anh sẽ cho em ngọn đèn”.

Không biết từ lúc nào Liêu bắt đầu có thói quen tắt đèn ngủ.

Nước mắt. Im lặng. Vết sẹo…
Chủ đề: Sưu tầm, Truyện đọc,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics