Đang tải dữ liệu...

Anh trai em gái - Phần hai - Chương 35: SỰ THẬT

Ngày 11 tháng 8 năm 2012 0 bình luận Trương Chương Dương
Trên đường về nhà, An An đã lau khô nước mắt, bình tĩnh trở lại. Gió lạnh là mặt nó đỏ lựng, hất tung mái bờm lộ ra vết sẹo. Tôi không kìm được bật hỏi: “An An, vì sao lúc nãy em khóc?”.

An An tần ngần hồi lâu mới nói một câu mà tôi không hiểu: “Chị bị câm, cho nên em đành chịu thua”.

Câu trả lời khiến đầu óc tôi càng thêm mông lung. Hỏi nữa nó khôn nói, lẳng lặng bước. Tôi đang nghĩ có nên nói ra chuyện giữa Mai Mai và Hồ Khả.

“Mấy hôm nay anh buồn lắm phải không?”. An An đột nhiên hỏi.

Tôi nói buồn thật nhưng lại không nói ra được buồn ở chỗ nào.

“Bởi vì không có Hồ Khả”. An An nói, ngửa mặt nhìn trời, hình như nó cười thầm.

“Mai Mai tâm địa xấu xa. An An, em không biết đó thôi. Mà thôi, không nói chuyện ấy nữa, đằng nào anh cũng không nên buồn vì một người độc ác như vậy”. Tôi phẫn nộ nói, quên hết vẻ dịu hiền của Mai Mai khi bóc trứng cho tôi ăn, lấy nước cho tôi rửa chân.

An An nhìn tôi, trầm ngâm không nói.

Anh em tôi vẫn đi, trên đường tôi nảy ra ý nghĩ, nhất định phải chuyển vào nội trú.

Về nhà không lâu, chẳng ngờ mẹ cũng về. Mẹ vội vã đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến phòng Mai Mai. “Tiểu Mai bảo mẹ về lấy ít đồ, anh em đã ăn cơm chưa? Mẹ không có thời gian nấu cơm, các con ra ngoài ăn tạm, mẹ phải quay lại bệnh viện ngay, nếu không Mai Mai sẽ sợ…”. Mẹ nói liền một hơi.

An An liếc mẹ với ánh mắt khó hiểu, nhưng không nói gì. Nó ôm con mèo đi vào phòng của mình.

Tôi không còn hứng thú tìm hiểu tâm tư của An An, chỉ chờ có sơ hội để nói với mẹ. Khi đã lấy hết dũng khí, tôi mới bắt đầu:

“Mẹ…!”.

“Lại chuyện gì nữa? Không thấy mẹ đang bận à? Bây giờ đã xảy ra bao nhiêu là chuyện, Mai Mai bị xe tông, còn chưa đủ làm mẹ rối trí sao? Mấy anh em lại còn định gây chuyện! Không phải mẹ nói con, nhưng con lớn rồi, lại là anh, không nhường em được à? Con nghĩ lại hành động sáng nay của con xem, làm cho em phát khóc. Lúc ấy con như người mất trí, từ nhỏ đến giờ lúc nào nó cũng chăm sóc con, ân cần là thế… Cái bút vẽ của Mai Mai đâu nhỉ?”. Tôi còn chưa mở miệng đã bị mẹ chặn họng cuối cùng đành im.

“Mẹ, mẹ lại con cà con kê. Thôi con không nói nữa”. Tôi cau mày, ngồi xuống giường nhìn mẹ mồ hôi nhỏ giọt lục tìm ngăn bàn, ngăn tủ.

“Thế nào? Vậy con mắng em đã xong chưa? Lại chỉ vì đứa con gái chẳng ra gì, con có còn là anh nữa không? Em nó viết mấy câu, vẽ mấy bức tranh, làm gì con phải giận đến vậy?”.

“Mẹ nói gì? Ai chẳng ra gì?”. Tôi bực mình vì mẹ muốn bênh con gái mà nói Hồ Khả như vậy. “Mẹ đã đọc mấy câu đó chưa?’.

“Mẹ không đọc nhưng con gái tôi, tôi biết, nó có thể viết gì chứ?”.

“Con thì biết!”. Tôi lẩm bẩm, ra vẻ tôi đã biết vậy mà!

Mẹ lườm tôi. Tôi không dám nói. Tệ hơn, mẹ lại trút hết mọi tỗi lõi trên đầu tôi: “Bênh bạn gái, coi thường em ruột, uổng công mẹ nuôi dưỡng!”.

“Lại còn con bé An An nữa, lạ thật, nó còn khóc nỗi gì, có khóc cũng đừng để Mai Mai nhìn thấy mới phải, đừng để chị lo nghĩ”.

“Mẹ, không phải con nói mẹ, nhưng quả thật mẹ quá thiên vị!”. Cuối cùng tôi không chịu được bật ra, tôi cảm thấy lúc này không thể không nói. “Mẹ không để ý đến con cũng chẳng sao, dù gì con cũng là con trai. Nhưng sao lúc nào mẹ cũng thiên vị Mai Mai, không để ý đến tình cảm của An An?”.

Lúc đó, mẹ đang tìm cái áo nhung của Mai Mai trong tủ, vẫn đang phàn nàn không biết nó để đâu. Nghe tôi nói vậy mẹ không ngẩng đầu, nói ngay: “Mai Mai từ nhỏ đã không nói được, nó bị câm, mẹ là mẹ, không thương nó thì thương ai”. Mẹ nói câu đó bằng cái giọng chắc như đinh đóng cột, như điều đó là đương nhiên, mà ngữ khí này còn mang hàm ý: con nghĩ không thông, con bé An An sức khoẻ tốt, học giỏi, mẹ chẳng cần phải lo nhiều cho nó, sau này thế nào chẳng có người thương nó.

Tôi quá đỗi kinh ngạc. Khi nói với mẹ chuyện này, tôi hy vọng mẹ sẽ thanh minh, đại loại: “Con ngốc ạ, mẹ đâu có thiên vị vì mẹ đối với ba anh em như nhau, cùi tay và bàn tay đều là thịt da”. Ai ngờ mẹ lại giải thích như thế, lại còn thừa nhận mình thương con gái lớn. Tôi lập tức nhớ lại lời An An.

“Chị bị câm, cho nên em đành chịu thua”.

Tôi thấy cần bênh vực An An. Đều là con mẹ sinh ra, nhưng lại thương yêu khác nhau, đối xử khác nhau. Tôi là con trai, ăn to nói lớn, trước đây thấy mẹ đối xử không công bằng với tôi, tôi cũng bất bình, song không nói ra, nhưng mẹ không thể cư xử như vậy với An An được.

Trước kia tôi cũng không để ý lắm đến tâm tư của con gái, sau này có Hồ Khả, để nịnh nàng, tôi bắt đầu lưu tâm tìm hiểu nên cũng biết sơ sơ. Phụ nữ, dù có kiên cường, cứng rắn đến đâu cũng rất dễ bị tổn thương. Đàn ông được nặn từ đất sét, phụ nữ được làm từ nước, đàn ông ít nghĩ ngợi linh tinh, phụ nữ lại đa sầu đa cảm, mềm mại như nước. Cho nên hôm nay, lúc trong viện An An đã khóc. Tôi không biết hằng ngày khi tôi thanh thản ngủ say trong chăn, An An đã âm thầm khóc một mình ra sao.

“Mẹ hãy quan tâm hơn đến An An, mẹ có biết nó như một đứa trẻ không mẹ không?”.

Lúc đó, mẹ mới ngừng lời, quay ngoắt lại, sửng sót nhìn tôi. Tôi định nói thẳng với mẹ rằng mẹ thiên vị, nhưng nhìn mái đầu bạc của mẹ càng trắng hơn dưới ánh đèn, nhìn rõ nếp nhăn trên trán mẹ, nhìn thấy sự mệt mỏi của mẹ, và phúc chết lặng trong cái nhìn của mẹ đang gục bên giường bệnh của con, nói rằng mẹ quá thiên vị đứa con này.

Mẹ chậm rãi đi đến bên giường, ngồi xuống cạnh tôi. Tôi định vuốt mái đầu rối bù còn chưa kịp chải của mẹ. Mắt nhìn tôi, nhưng tôi thấy ý nghĩ của mẹ hướng đi nơi khác. Tôi lập tức ý thức được, tôi đã nặng lời; tôi nói thế, khác nào bảo mẹ: Bà không xứng là người mẹ.

“An An nói với con như vậy sao?”. Mẹ cúi đầu hỏi nhỏ.

Tôi nắm tay mẹ, nói: “Không phải, An An không nói gì, có lẽ bởi vì nó luôn rất lạc quan, chỉ do con đoán thế thôi. Con chỉ là…con cảm thấy…so sánh ra hình như mẹ thích Mai Mai hơn”. Tôi giải thích tế nhị, chỉ sợ mẹ buồn.

Mẹ không nói, đoán được mẹ đang nghĩ gì, tôi không muốn quấy rầy. Tôi đi lấy lược, vụng về chải đầu cho mẹ. Do không quen nên mặc dù chải đi chải lại, tôi vẫn không làm sao gom được mớ tóc. Mẹ để mặc tôi đánh vật với mái tóc, cuối cùng mẹ giữ tay tôi, giơ tay búi gọn sau gáy, tôi phấn khởi nói tốt tốt, rồi ngoẹo đầu ngắm nghía “tác phẩm” của mình, thấy mẹ khóc.

Tôi nói: “Sao mẹ lại khóc?”, vội lấy khăn lau mắt cho mẹ.

“Đâu có”, mẹ kéo tay tôi, “mẹ không khóc”, mẹ lấy tay lau nước mắt, “mẹ chỉ rất cảm động, rất vui vì mẹ có ba anh em con”. Tôi nắm tay mẹ, bàn tay mẹ nhỏ nhắn nhưng đầy vết nứt nẻ, nắm bàn tay mẹ, tôi thấy hoàn toàn không giống bàn tay Hồ Khả. Tay Hồ Khả mềm mại, tay mẹ thô cứng. Tôi là con trai của mẹ, tôi mới chỉ chải đầu cho bà mà bà đã khóc vì xúc động rồi. Tôi muốn hỏi sao mẹ dễ thoả mãn vậy?

“Dương Dương, con nói rất đúng. Nghĩ lại, mẹ thấy mẹ hiểu về An An ít quá, chăm sóc nó cũng chưa đầy đủ”. Từ trước đến nay, đây là lần đầu mẹ nhìn nhận lại bản thân. “Hai đứa đều là con mẹ, thực ra mẹ không có ý yêu ai hơn, ghét ai hơn; chỉ có điều đôi lúc cứ nghĩ Mai Mai bị câm là do lỗi của mẹ nên mới muốn bù đắp cho nó chút ít, đứa con khốn khổ của mẹ. Còn An An, mẹ cho rằng nó sẽ hiểu lòng mẹ”.

“Mẹ ơi, đâu phải lỗi của mẹ? Có lẽ là do số của Mai Mai khổ, việc gì mẹ phải để cho đứa kia đau buồn?”.

Mẹ suy nghĩ một lát, thở dài: “Dương Dương, con lớn thật rồi, những điều con nói mẹ sẽ suy nghĩ”.

Tôi dìu mẹ đứng lên, mẹ lại đi tìm những thứ cần tìm, nhưng động tác chậm chạp hơn. Mẹ cũng không phàn nàn gì nữa. Đột nhiên mẹ đứng ngây nhìn bức họa của Mai Mai, rồi gọi tôi lại: “Dương Dương, trước đây con có thấy Mai Mai vẽ những bức như thế này không?”.

Tôi băn khoăn bước lại gần mẹ, cúi nhìn, một tập tranh đều là hình mặt người, mới chỉ phác thảo, mà hình như toàn là một người, nhìn thẳng, nhìn nghiêng, kiểu tóc như nhau, những nét vẽ vội vàng, như là vẽ trộm mặt sau mỗi bức đều ghi ngày tháng với dòng chữ: “Em yêu anh”.

Người đàn ông trong tranh chính là tôi. Tất cả chúng tôi đều biết Mai Mai chưa bao giờ vẽ người.

Lật nhanh tập tranh đầy bụi, không biết nó đã tồn tại mấy năm, tôi kinh ngạc. Vậy mà cả gia đình tôi không ai phát hiện ra!

“Thì ra là thật…thì ra những gì An An nói đều là thật! Trời ơi!”. Mẹ rên rỉ, tôi không hiểu, nhìn mặt mẹ càng lúc càng trắng bệch. Tôi vội đỡ, suýt nữa mẹ ngã khuỵu, tôi hỏi mẹ có sao không.

“Trời ơi! Tôi đã phạm tội gì hả trời?”. Mẹ ngồi xuống giường, nắm chặt tập tranh, tay run lên. “Như thế là loạn luân! Đứa con gái u mê khốn khổ của tôi”. Mẹ lại nức nở.

Tôi biết có những điều tôi không hiểu, nhưng từ loạn luân thì tôi hiểu. Thì ra An An đã sớm nghĩ đến. Nếu trước đây đoán động cơ vẽ của Mai Mai thì bây giờ mẹ đã phải công nhận. Cô em gái cùng cha cùng mẹ của tôi đã yêu tôi.

Tôi cảm thấy mọi chuyện đều rõ ràng, tự nhiên - sự công kích thù địch của nó với Hồ Khả, cả ánh mắt sắc lạnh liếc trộm chúng tôi khi An An và tôi bên nhau. Thì ra tất cả đều do đố kỵ!

Có một ngọn lửa vừa nhen lên trong tôi. Tôi hổ thẹn vì đã cho mình là anh hùng, trong đó có cả sự hổ thẹn, hối hận đối với Hồ Khả.

Mẹ lúc sau đau đớn ngẩng đầu, bảo tôi giữ kín chuyện, dù sao chuyện xấu trong nhà không nên để lọt ra ngoài.

Mẹ nói: “Việc này để mẹ nói với Mai Mai, chắc tại từ nhỏ nó đã cô độc nên thành ra lẩn thẩn như vậy. Dương Dương, con giữ kín chuyện này nhé!”.

Tôi nhìn mẹ đang cố trấn tĩnh, một mình giải quyết chuyện đau đầu này, không đành lòng, nhưng chẳng thể làm sao được.

Tôi không biết mẹ xử trí thế nào.

“Mẹ, Mai Mai vì ích kỷ đã làm tổn thương bạn gái con!”. Tôi nhất định phải nói với mẹ điều đó. Mai Mai không nói được, luôn tỏ ra trầm tĩnh nhưng đàu óc lúc nào cũng suy tính. Vẻ bề ngoài của nó giống như ngọn núi lửa quanh năm tuyết phủ, bên ngoài bình yên nhưng bên trong sôi sục.

‘Dương Dương, nó là em con. Cùng lớn lên với các con. Con tin nó xấu thật sao?”. Mẹ nhìn tôi băn khoăn.

Mai Mai xấu thật sao? Mai Mai từ nhỏ luôn lặng lẽ, lúc nào cũng mỉm cười nhận sự khen ngợi của người khác, dửng dưng trước những lời bình luận của mọi người. Không khóc, không cãi, dường như ngay cả thời thơ ấu nó đã không có tuổi thơ. Ai biết được, ngoài phá tình yêu của tôi và Hồ Khả nó có những lỗi lầm nào khác! Tôi quả thật không hình dung được Mai Mai xấu đến đâu.

Vừa lúc đó An An đột nhiên xuất hiện ngay trước phòng Mai Mai. Nó đứng đó, khóc ròng, trên trán vẫn buộc cái khăn màu da cam gắn bó với nó bao nhiêu năm. Nó như con ngựa nhỏ màu hồng xinh đẹp, hoạt bát, khoẻ mạnh - nếu không có vết sẹo trên trán, An An đúng là công chúa xinh đẹp hạnh phúc.

Nó đứng ngây nhìn mẹ, mắt ngấn nước; tôi không hiểu ý nghĩa những giọt nước mắt ấy. Con mèo Sbin luẩn quẩn dưới chân kêu meo meo, nó mặc kệ, chỉ nhìn mẹ đăm đăm. Tôi bảo An An vào phòng, nó cũng không nói gì.

“Mẹ, con chôn vùi bí mật bao năm như vậy, mẹ còn muốn con phải lẩn tránh bao lâu nữa?”. An An nói, bước từng bước vào phòng, vẻ trịnh trọng xen lẫn khổ tâm: “Những gì mẹ và anh nói con đã nghe thấy hết. Mẹ, con đã định nói câu này lâu rồi, mẹ thiên vị!”. An An nói chậm rãi. Tôi kinh ngạc nhìn nó, lại nhìn mẹ. mẹ vừa đau khổ vừa hổ thẹn, mẹ lắc đầu nói mẹ không thiên vị. “Mẹ nói thực, khi nhìn thấy chị Hồ Khả khóc lóc bị anh đuổi đi, con đã biết xảy ra chuyện gì. Có lẽ, con là người hiểu chị sớm nhất, sớm hơn bất kỳ ai trong nhà mình. Sự thật Hồ Khả bị đuổi là do chị, kết cục đó con đã dự đoán từ lây. Khi con biết anh cũng nhìn ra con người của chị, con vui hơn tất cả mọi người. Đúng là con rất vui! Mẹ có thể nói con ích kỷ, nhưng dựa vào cái gì mà chị lại dùng cách cực đoan đó! Dựa vào đâu chị làm hại người khác mà lại được chúng ta che đậy, giấu giếm. Còn nữa, dựa vào đâu…”. An An càng nói càng gay gắt. “Con đã phải trả giá như thế nào cho tình yêu bệnh hoạn của chị!...Mẹ!”. Nói đến đó nó kéo tuột cái khăn vàng trên đầu xuống, lộ ra vết sẹo lớn hằng ngày do được che đi chỉ nhìn thấy thấp thoáng, lúc này hằn lên như một con rết trườn trên vầng trán phẳng phiu.

Nói dồn dập một lúc, cuối cùng tuyệt vọng, nó ngồi thụp xuống. Nó ôm đầu ngồi bên cạnh mẹ. “Con cũng là con gái mẹ…từ nhỏ con đã mong mẹ cũng yêu con như yêu chị. Nhưng…con không những không được cái bình đẳng tối thiểu đó, thậm chí khi con nói với mẹ vết thương của con là do chị gây ra mẹ cũng nghi ngờ. Mẹ thiên vị, thiên vị! Mẹ có biết ở trong nhà này con đã phải chịu bao nhiêu tủi hổ, ấm ức không? Mẹ có biết con đã bị chế nhạo thế nào vì vết sẹo không thể xoá đó không? Mẹ chỉ biết chị bị câm, chị rất đáng thương, chị bỏ học, chị thế này, chị thế khác, cái gì cũng chị! Lẽ nào toàn vẹn cũng là tội lỗi ư? Mẹ, nếu tàn tật mà được mẹ yêu như cậy, con sẵn lòng tự làm tổn thương mình để trở thành tàn tật, con thà làm một kẻ đui mù…”.

Cuối cùng, mẹ lại bị đánh bại hoàn toàn khi nghe câu “con thà làm một kẻ đui mù”. Lúc đầu mẹ chỉ kinh ngạc nhìn con gái, nghe nó khóc lóc kể lể, rồi không chịu nổi, mẹ cũng ngồi sụp bên nó, ôm lấy thân mình run rẩy của nó, khóc oà.

Tôi vừa nghe thấy tiếng kêu từ một trái tim khác. Tôi hãi hùng không nói nên lời. Tôi cứ ngồi trên giường, im lặng, sững sờ nhìn hai người thân đau khổ, lòng như dao cắt.

“Con! Con! Đúng là mẹ không tốt! Mẹ tưởng tự con biết cách chăm sóc bản thân! Mẹ đoảng quá, mẹ thiên vị, mẹ không biết cảm xúc của con, mẹ đáng chết!”. Mẹ nói, vậy là An An lao vào lòng mẹ, khóc không thành tiếng/ “Nhưng con biết không, trong trái tim mẹ, ba anh em con đều là ruột thịt, sao mẹ lại không yêu con? Mẹ yêu tất cả. Nhìn các con khôn lớn, trưởng thành, hiểu biết, học hành, lòng mẹ rất vui!”.

Lời nói từ đáy lòng mẹ khiến tôi chảy nước mắt. Mẹ ngẩng đầu, dịu dàng lau nước mắt cho An An, khuôn mặt nó đã nhem nhuốc. “Mẹ là gà mẹ, các con là gà con, nhưng với một con gà ngốc nhất, khiếm khuyết nhất, mẹ sẽ phải quan tâm, chăm sóc nó hơn. Sau này các con có gia đình, con cái, các con sẽ hiểu. Chẳng có bà mẹ nào không thương xót con, nhưng quan tâm hơn đến đứa yếu đuối nhất, cô đơn nhất. Nếu các con không tha thứ cho mẹ thì mẹ cũng không biết nói thế nào nhưng bảo mẹ không yêu các con thì không bao giờ có chuyện đó”. Lần đầu tiên thấy mẹ xúc động như vậy.

“Mẹ, con biết mẹ yêu con, là do con ích kỷ, hẹp hòi, con ghen với tình yêu của mẹ dành cho chị. Mẹ là người mẹ tốt. Mẹ đừng khóc nữa!”. An An ôm lấy mẹ, gục đầu vào lòng mẹ, lau hết nước mắt cho mẹ. Đó là hạnh phúc.

“Con ngoan, mẹ có lỗi lớn, mẹ không chú ý đến tình cảm của con, con đừng trách mẹ!”.

An An lắc đầu. Hai mẹ con ôm nhau, lát sau tiếng khóc nhỏ dần. Tôi lặng lẽ đi rửa mặt, quay vào thấy hai mẹ con vẫn ôm nhau không biết đến sự vắng mặt lẫn hiện diện của tôi.

Tôi nghĩ tâm sự bấy lâu giấu kín trong lòng An An cuối cùng cũng đã được bộc lộ. Tôi khâm phục phụ nữ, họ có thể suy nghĩ mọi việc thấu đáo như vậy. Phụ nữ thật đặc biệt!

Mẹ dìu An An đứng dậy, ngồi lên giường, mẹ lại lau nước mắt cho nó, nó vẫn ôm chặt mẹ, không rời. “Con đáng thương, vết sẹo sao lại lớn như vậy!”. Mẹ run run sờ vết sẹo, nước mắt lại ứa ra.

“Mẹ, không sao đâu, để tóc mái che đi là được, người ta không nhìn thấy đâu!”. An An cố tỏ ra vui vẻ khiến tôi một lần nữa phải nhìn nhận lại cô em mà trước đây tôi vẫn nghĩ nó vô tư không biết điều – Thì ra nó còn thấu tình đạt lý hơn tất cả chúng tôi.

Tôi là kẻ ngốc nghếch; không biết lúc đó nghĩ thế nào mà tôi lại hỏi: “Lẽ nào vết sẹo trên trán An An là do Mai Mai gây ra sao?”.

Mẹ cau mày lườm tôi, nhưng ánh mắt mẹ chuyển sang An An lại trở nên bối rối, bất lực. An An vừa nín, giờ lại chảy nước mắt. Tôi ân hận mình quá nông nổi.

Tự dưng thấy sợ hãi, không biết sau này tôi làm thế nào đối diện với An An. Mẹ thở dài: “Mẹ rất hiểu các con, kể cả Mai Mai, dù nó chưa bao giờ nói được”. Ngập ngừng một lát, mẹ lại tiếp tục: ‘Thực ra nó đâu có xấu đến vậy, nó rất lương thiện nhưng mặc cảm, tự ti, lòng thiện của nó bị cái tự ti lấn át thôi”.

Tôi suy nghĩ rất lâu về câu nói của mẹ. Có phải mẹ muốn nói với chúng tôi, Mai Mai lương thiện, mọi việc làm nếu có sai trái thì cũng chỉ do sự khiếm khuyết của nó, tất cả chỉ bởi nó bị câm, nó không nói được?
Chủ đề: Sưu tầm, Truyện đọc,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics