Đang tải dữ liệu...

Anh trai em gái - Phần hai - Chương 24: EM CÓ NÊN TỐ CÁO CHỊ?

Ngày 11 tháng 8 năm 2012 0 bình luận Trương Chương Dương
“Chồng ơi, chồng!”

“Hả? Gì thế?”

“Em không ngủ được”

“Đếm số đi ! “

“Nhưng em đã đếm hơn một vạn rồi.Nếu đếm nữa, em sẽ nhầm lẫn lung tung. “

Liêu nhìn An An, mắt lơ mơ chưa hết buồn ngủ,đôi mắt sáng như sao của cô nhìn anh đầy tin cậy.

“Chồng ơi ! Vì sao anh không bao giờ hỏi em chuyện trước kia?”

“À, không cần thiết!”

“Vì sao?”

“Bởi vì em có tâm sự riêng, anh không muốn động tới.”

Liêu nói, vô tình liếc nhìn vết sẹo trên trán An An “ Nhưng nếu em kể, anh sẵn sàng lắng nghe .”

“Vì sao?”

“Sao mà nhiều vì sao thế!”

“Nói đi, nói đi !” An An không chịu, lùa tay vào tóc Liêu vò cho rối lên.

“Sợ em rồi! Em gọi anh là gì?”

“Chồng!”

“Như vậy là được rồi!”

Vậy thì chồng ơi, nếu bây giờ em kể chuyện quá khứ của em, anh có nghe không?”

An An nói, giọng đột nhiên trở nên nghiêm túc.

“Em có một người chị sinh đôi…

Vầng trăng đỏ ối kia, có thể người muốn nghe? Côn trùng kêu rả rich.Đã hơn một giờ đêm.

“ Chị em sinh đôi, chị em như hoa, tương thân tương ái không rời xa.” Đó là mấy câu hát mẹ dạy hai chị em thủa nhỏ.

An An có thể ghi nhớ từ rất sớm.Những chuyện để lại ấn tượng sâu sắc, ngay từ khi bốn tuổi cô đã nhớ rõ.Đôi khi còn nhớ cả hành động, cả cảm giác của mình lúc đó, thậm chí cả thời tiết lúc ấy, như vừa mới hôm qua thôi.Ví dụ như bước ngoặt tình cảm lúc năm tuổi.Mẹ nói đó là tai nạn không tránh được.Khi nói câu nói đó, mẹ quay đi lau nước mắt.Còn nhỏ, học tập làm văn thường mô tả ánh mặt trời màu vàng rực, chiếu muôn nơi.Nhưng An An lại luôn cảm thấy ánh mặt trời rất ảm đạm và nhức mắt, sau cái mùa hè năm ấy.

Những cặp sinh đôi sở dĩ được yêu thích là bởi vì họ có ngoại hình giống hệt nhau, quần áo, trang phục cũng y hệt nhau.

An An và Mai Mai đều xinh đẹp, đáng yêu, đi ngoài đường luôn thu hút sự chú ý của người khác.

Tình yêu của cha mẹ luôn được phân đều cho cả hai, không để cho một đứa tủi thân, sợ nó mất một phần tình yêu.Vậy là hai cô gái nhà họ Dương lớn lên khỏa mạnh trong tình yêu thương , chăm sóc vô bờ của gia đình.

Cô chị Mai Mại bẩm sinh khôg nói được, từ nhỏ đã biết học cách lặng lẽ ngồi bên người khác.Có thể cô là một mạch nước ngầm trong suốt.

Mẹ đã mời giáp viên chuyên dạy thủ ngữ cho Mai Mai, và dùng mọi cách để giúp con gái rèn luyện khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ, cố gắng rèn luyện con gái chỉ bị câm mà không bị điếc.

Cô em An An hoàn toàn bình thường, nghịch ngợm, vui tươi như mọi đứa trẻ khác.Câu kinh điển nhất mà An An thích nói khi có khách đến chơi nhà, đó là thầm thì một cách bí mật vào tai họ “ Cháu và chị là sinh đôi đấy, cháu dám chắc là bác không thể phân biệt nổi ai là chị, ai là em !”

Mai Mai không nói được, đương nhiên là thiếu đi sự đáng yêu bẩm sinh đó của trẻ em.Mai Mai không thể khiến mọi người yêu thích bằng những câu nói ngây thơ, cũng không thể hỏi những câu chứng tỏ họ là chị em sinh đôi một cách hài hước như vậy.Điều Mai Mai có thể làm là ngồi bên mẹ, nhìn mọi người bằng đôi mắt sáng to vốn chỉ có hai lòng đen trắng rõ ràng.Sau khi mọi người cười vui câu nói của An An mới phát hiện trong nhà vẫn còn có một cô gái xinh đẹp khác , đó là Mai Mai

Vậy là mẹ thường ôm hai chị em vào lòng nói “ An An là mặt trời, Mai Mai là mặt trăng, nhà chúng ta vừa có ánh mặt trời rực rỡ vừa có ánh trăng trong xanh êm đềm.”

Những lúc như vậy, An An thường cố vùng khỏi tay mẹ, chạy đến bên anh trai Dương Dương hét “ Anh ơi, mẹ bảo anh là mặt trời, chị là mặt trăng, vậy thì anh là ngôi sao nhé ! “

“Ngôi sao ấy à? “ Cậu con trai mới bảy tuổi vô cùng tinh nghịch nhún vai, ngửa cổ, bước đi lặc lè “ Nhìn xem anh có giống không?Giống một con tinh tinh ý chứ ! “ Sau đó xoay tít người, An An chạy lăng xăng xung quanh anh trai, vừa chạy vừa hét làm mọi người không nhịn được cười.

Mai Mai không cười.Mai Mai ngồi yên lặng trong lòng mẹ, môi động đậy nhưng không cất lên lời.Cô nhìn anh trai và em gái chơi đùa với nhau như hai con thú đáng yêu , bàn tay nhỏ bé lại càng nắm chặt tay mẹ.bà mẹ cảm nhận được cử động của cô con gái, càng ôm chặt cô hơn.Bà cúi xuống thủ thỉ với cô “ Mai Mai ngoan, Mai Mai nhà ta là thiên sứ bé nhỏ, cho nên không biết nói tiếng người.”

“Mẹ, thiên sứ là gì?” An An chạy lại hỏi, môi dẩu lên nũng nịu.

An An không giống chị gái.Nó là đứa trẻ hiếu động, hoạt bát, ai cũng thích,Còn Mai Mai từ nhỏ luôn có bộ dạng đáng thương.

Bà mẹ thích đứa nhỏ nhưng lại sợ đứa lớn thiệt thòi, bà kể cho chúng nghe câu chuyện về tiểu thiên sứ.Thiên sứ là con gái của Thượng đế.Thiên sứ rất đẹp.Thiên sứ có một trái tim hồng và một đôi cánh trắng như tuyết , bay liệng trên thiên đường.Về sau thiên sứ nhìn xuống, thấy dưới Thiên đường còn có Trần gian, bèn cầu khẩn người cha Thượng đế cho mình xuống trần gian chơi,Vậy là Thượng đế thu hồi đôi cánh của thiên sứ, đưa thiên sứ xuống trần.

“ Cho nên, các con còn muốn một thiên sứ biết nói tiếng người sao? “ Kể xong, bà mẹ hỏi, mắt nhìn cô con gái câm.

Lúc nhỏ , ba anh em rất thích câu chuyện của mẹ.Sau lớn lên mới biết, đó là chuyện do mẹ bịa ra.

Cậu con trai bắt đầu vào tiểu học.Cậu ngày càng láu lỉnh,hoạt bát, sáng sáng đeo ba lô tới trường với dáng vẻ oai vệ như một vị tiểu tướng quân.Một hôm, ở trường về ,cậu đột nhiên nói, rất trang nghiêm “ Con thích An An! Mẹ ơi, đợi An An lớn lên, con sẽ lấy em làm cô dâu được không? “ Sau đó đi hỏi An An “ Có đồng ý làm cô dâu của anh không? “

An An lúc đô đương nhiên không biết cô dâu là gì nhưng phấn khởi phụ họa với anh “ Đồng ý ! Đồng ý ! “

An An từ nhỏ đã rất quấn mẹ và anh.Nó có rất nhiều trò làm nũng.Nó gọi mẹ một cách nũng nịu, nằm lì trên lưng anh không chịu xuống.Tiếng cười của nó lanh lảnh. Cái miệng nhỏ xíu của nó như đóa hoa hé nở, đáng yêu như một tiểu công chúa.

Mẹ không bực , chỉ cười hỏi “ Tại sao Dương Dương muốn An An là cô dâu ? “

“ Bởi vì em rất xinh .”

“Nhưng Mai Mai và An An giống hệt nhau.Mai Mai cũng xinh, vì sao con không lấy Mai Mai?”

Cậu bé Dương Dương nghẹo đầu nói thẳng “ Mai Mai không phải là thiên sứ.Bạn con bảo Mai Mai bị câm ! Con không lấy người câm ! “

Lúc đó người cha vốn ít nói phát cho cậu một cái rõ đau.Dương Dương khóc toáng lên.An An sợ quá cũng khóc. Mẹ mắng cha sao lại đánh trẻ con.Mẹ lại thương đứa con gái bị câm, ôm Mai Mai vào lòng rơi nước mắt.Mấy mẹ con cùng khóc.Chỉ có Mai Mai vẫn yên lặng bên cạnh mẹ, lấy bàn tay trắng trẻo lau nước mắt cho anh, nhìn anh vừa dịu dàng vừa bình thản làm cậu anh bảy tuổi khó xử, phải xin lỗi em.

Bà mẹ nhiều lần kinh ngạc bởi sự điềm tĩnh và sức chịu đựng sớm trước tuổi của con gái, vội an ủi ba anh em . Bà kể lại câu chuyện thiên sứ với giọng điệu mà chính bà cũng không xác định được. Sau đó bà nói với con trai “ An hem ruột không được lấy nhau, không được yêu nhau.”

Dương Dương nửa hiểu nửa không, nhưng gật đầu nghiêm chỉnh.Từ đó, quả nhiên cậu không nhắc tới chuyện đó nữa.

Nhưng sau đó có mấy lần, Dương Dương đi học về, mặt mày lấm lem đất cát, hỏi nguyên do , nó đáp, “ Đánh nhau với bạn.”

“Chúng nó không tốt,chúng nó là những đứa xấu!Chúng nó bảo Mai Mai câm!Con bảo Mai Mai không câm mà là thiên sứ.Chúng nó bảo con nói dối.” Mặt Dương Dương đỏ gay vì tức giận, người xây xước do đánh nhau.Mẹ không mắng Dương Dương, vội đi tìm bông băng thuốc đỏ rửa vết thương cho cậu.Mai Mai đứng một bên, im lặng nhìn anh, nhìn vết thương của anh, đầy thương xót.Sau đó Dương Dương còn mấy lần đánh nhau với trẻ con hàng xóm vì Mai Mai ngay trước mặt em.

Trẻ con bản tính ngỗ ngược, chúng không hiểu.Nhìn thấy Mai Mai, chúng chỉ vào cô mà hét “ Con câm ! Con câm ! “ Có lần, bốn đứa trẻ vây quanh cô bé , vỗ tay hát “ Đồ con câm ! Không biết nói, ăn dưa hấu, nuốt cả hạt, đẻ ra con, lớn lên lại câm..ha ha…” Mai Mai không khóc , chỉ nhìn chúng bằng ánh mắt căm hờn.

Dương Dương từ đâu chạy đến, cậu lao vào bọn chúng như một con trâu điên, hét “ Sao chúng mày dám bắt nạt em tao? Ai cho chúng mày bắt nạt em tao ?” cậu húc đầu vào ngực chúng, tay đấm chân đá túi bụi,Mai Mai thấy vậy, biết anh trai sẽ phải chịu thiệt thòi, vội chạy đi gọi bố mẹ chúng mới giải thoát được cho anh trai lúc đó đang bị mấy đứa trẻ đè xuống đất.Mặt cậu đầy đất, khóe mắt bị móng tay bọn trẻ cào rách, rớm máu.

“ Đồ mất dạy!Đồ khốn khiếp ! Dám trêu chọc em tao ! Tao đánh chết chúng mày! “ Dương Dương vẫn chưa hết tức.

Mai Mai nhìn anh bật khóc. Cố gắng không để nước mũi chảy nên cứ sụt sịt làm mũi đỏ ửng, môi mím chặt, không phát ra tiếng. Nước mắt rơi lã chã, vai rung lên.Dương không mấy khi thấy em khóc nên chả biết dỗ, đành bắt chước mẹ ôm em vào lòng ,nựng mấy câu mà hằng ngày mẹ vẫn nói.Không ngờ Mai Mai càng khóc to hơn .

Hôm đó, hai anh em Dương Dương về nhà.Cậu anh đầy thương tích nắm chặt tay cô em mặt còn ngấn nước mắt bước vào nhà như một người hùng, tự hào kể cho mẹ nghe chiến tích của mình, trong khi Mai Mai vẫn nắm chặt tay anh, mắt nhìn anh không chớp,môi thỉnh thoảng động đậy muốn nói.

An An tinh nghich, nhưng rất nhiệt tình, ngoan ngoãn.Cô thích anh trai và chị gái xinh đẹp như cô tiên bé nhỏ.

Bà mẹ từng nói nhỏ với An An “ Con ngoan, chị con không nói được, cho nên con phải giúp đỡ chị, ở nhà con là em, nhưng ra ngoài con là chị, phải bảo vệ chị.An An , con có làm được không?”

“Được! Được ! “ An An mới năm tuổi phấn khởi nhận lời thỉnh cầu của mẹ như một mệnh lệnh, trang trọng lãnh trách nhiệm bảo vệ chị gái. Nó cảm thấy rất hãnh diện tự hào, mỗi lần đi ra ngoài đều nghĩ đến nhiệm vụ được giao, luôn bênh vực, bảo vệ chị, không ngờ chính việc đó lại trở thành nỗi ấm ức không thể nói ra của cô chị.

Đó là vào mùa hè, khi hai chị em tròn năm tuổi.Hôm đó trời rất nóng.Cha cho năm hào, bảo hai chị em đi mua kem ăn.Cả nhà đang ngủ trưa ,An An vui vẻ kéo tay chị chạy như bay.Trẻ con không biết nóng.Trên đường đi An An trèo lên cây bắt ve sầu đang kêu inh tai trong tán lá.Mai Mai ngoan ngoãn đứng dưới đợi.Hôm đó hai chị em đều mặc váy công chúa màu trắng, trông rất xinh đẹp, người đi đường đều phải ngoái nhìn.

Trong khi cái váy của Mai Mai hãy còn trắng tinh thì váy của An An đã dính đầy nhựa,mồ hôi mướt mả trông nhom nhem những vẫn khoái chí bỏ những con ve vào hộp khoe với chị “ Nhìn này, nó kêu khiếp quá! Dương Dương thích nhất ve sầu, em mang về tặng anh.Lần trước anh đi bắt nhưng không được con nào ha ha ! “

Sau đó hai chị em mỗi đứa một cây kem, vừa đi vừa ăn,Gần đi về đến nhà, đột nhiên Mai Mai đòi chiếc hộp.Cô chỉ tay vào nó ý bảo An An hãy cho cô.An An hét lên “ Không được, cái này để em tặng anh Dương Dương ! “

Nói rồi nghênh ngang bước, tay vẫn ôm chặt cái hộp.Bỗng An An bị đẩy mạnh từ phía sau, úc vừa bước lên bậc thềm, người lảo đảo, miệng hét thất thanh, lao về phía trước, trán đạp vào cái đinh trên cửa, ngã lăn ra thềm.

Trong phút chốc , cô cảm thấy toàn thân tê dại.Hai đầu gối đập xuống đất đánh uỵch.Cây kem ăn dở và cái hộp văng ra xa.Lát sau An An nhìn thấy máu.

An An nằm trên thềm nhà, cảm thấy nước gì nhớt nhớt, tanh tanh chảy xuống mắt, rớt xuống nền, đồng thời thấy ngứa ran ở trán. Máu!

Là máu, máu tươi!Từng giọt lớn rớt xuống, lát sau đã đọng thành những vũng lớn trên nền gạch.An An quay đầu lại, thấy mặt trời như đang quay cuồng.Mặt trời hơi lệch về phía tây.Những tia nắng còn nóng rát chiếu thẳng vào mắt cô.Sau đó An An nhìn thấy chị.Chị đứng đằng sau.Chị đang cười! Nụ cười của chị còn nhức nhối hơn cả ánh mặt trời.Chính vì vậy mà nhiều năm sau, An An vẫn còn nhớ như in ánh mặt trời và nụ cười của chị ngày hôm đó, dường như nó đã hằn sâu vào trán cô, biến thành vết sẹo lớn.

Sau đó mới thấy đau, đau thấu xương.An An há hốc miệng khóc lặng, ra sức gọi mẹ. Cha mẹ chạy ra. Anh cũng chạy ra. Mẹ sợ quá lặng người, chân tay luống cuống, không biết làm gì.Cha thấy máu vội bế thốc An An đến trạm xá.Anh và mẹ chạy theo, vừa chạy vừa khóc.

Lúc ấy không biết chị thế nào? An An chỉ nhớ, khi cha ôm cô lên, cô còn nhìn thấy cái kem ăn dở bị văng ra xa – ánh nắng gay gắt đã làm nó tan chảy thành những vũng nhỏ màu trắng đục, còn chiếc hộp thì không bao giờ cô còn thấy nữa.

Kể đến đấy, nụ cười của An An đột nhiên tắt ngấm.” Nhưng em không biết làm thế nào để tố cáo chị, người chị thiên sứ không biết nói của em.” Liêu Văn Đạo ngạc nhiên nhìn cô gái mặt đầm đìa nước mắt ngồi bên cạnh . Điều anh làm được chỉ là ôm chặt cô vào lòng, thầm thì an ủi “ Bọ Con , đúng là em đã chịu rất nhiều ấm ức ! “

Tuổi thơ của em thế nào? Mặt trời trên đầu ra sao? Lẽ nào vì vậy em luôn căm ghét mặt trời? Liêu thầm nghĩ.

Chỉ có điều, bây giờ không có ánh mặt trời, bây giờ là đêm, có một vầng trăng đỏ ối trốn trong những đám mây màu xanh ngọc.
Chủ đề: Sưu tầm, Truyện đọc,
Đang tải dữ liệu...
web site traffic statistics